Biết người là trí, biết mình là minh

Biết người là trí, biết mình là minh

Đời người đến rồi đi, những sự ghen tị nông cạn, những sự so sánh vô nghĩa, những sự bắt chước ngu ngốc chỉ khiến cho cuộc sống của chúng ta mỗi ngày đều sống trong sự ảnh hưởng của người khác.
Trong cuộc sống, có rất nhiều việc bản thân không thể làm chủ được, có nhiều thứ bản thân chỉ có thể bất lực mà nhìn. Nghĩ một đằng làm một nẻo, cũng có lẽ là bất đắc dĩ; trái tim và miệng nói không đồng nhất, cũng có lẽ là không còn cách nào khác. Rồi cũng có một ngày, thời gian không chỉ khiến bạn nhìn thấu người khác mà còn hiểu rõ chính bản thân mình.
Người xưa cũng cho rằng trí tuệ cao nhất chính là hiểu rõ bản thân mình. Vương Dương Minh, một bậc thầy của phái “Tâm học” thời nhà Minh (Trung Quốc) cho rằng, yếu tố chủ yếu ảnh hưởng đến sự thành bại của con người không phải là những điều kiện bên ngoài mà chính là tính cách của họ. Chỉ khi con người nhận rõ được tính cách của mình, tìm được đúng vị trí của mình thì mới có thể tiến tới thành công.

“BIẾT NGƯỜI LÀ TRÍ, BIẾT MÌNH LÀ MINH”

Đó là câu nói nổi tiếng của Lão Tử, nghĩa là, hiểu được người khác là một loại trí tuệ, nhưng hiểu được bản thân mình mới gọi là bậc thánh minh sáng suốt.Vương Dương Minh là một trong số ít những người có thể tự nhận thức bản thân một cách minh xác. Ông là người có tài năng quân sự phi phàm, từng lãnh đạo những người lính ưu tú, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, dẹp yên nạn trộm cướp hoành hành hơn chục năm. Ông cũng từng nói: “Đánh phá kẻ cướp trên núi thì dễ, đánh phá kẻ cướp trong lòng mới khó”. Chính vì sự tự nhận thức tỉnh táo này mà ông đã trở thành một trong bốn bậc đại Thánh nhân bất hủ của Nho gia, có thể “lập công, lập đức, lập ngôn”, gồm: Khổng Tử, Mạnh Tử, Chu Hi và Vương Dương Minh.
Những người không hiểu rõ bản thân thì không thể nhận thức được bản thân có những gì, hơn nữa còn dễ bị nhầm lẫn bởi những lời khen sai lầm của người khác. Người khác khen càng nhiều, trái tim ngạo mạn của những người này càng phồng to lên, cho đến khi họ cảm thấy Trời Đất này không thể dung nạp họ được nữa, ắt sẽ tự đưa mình vào con đường diệt vong.
Thời Chiến Quốc có 1 người tên là Triệu Quát, là con của danh tướng Triệu Xa lừng lẫy nước Triệu. Triệu Quát từ nhỏ đã thông hiểu nhiều binh thư. Khi Triệu Quát được nhiều người biết đến và ca ngợi, anh ta càng tự mãn rằng: “Ta đây đánh trận là thiên hạ đệ nhất”.Khi trở thành một đại tướng quân, bản thân anh ta không hề biết rằng kinh nghiệm thực tế trên chiến trường của mình chưa đủ, cũng không nghe theo lời khuyên của những tướng lĩnh dưới trướng của mình, tất cả đều làm theo lý thuyết trong những cuốn sách quân sự mà anh ta đã từng đọc. Kết quả là Triệu Quát bị lão tướng quân Bạch Khởi của nước Tần vây khốn, cuối cùng đội quân của Triệu Quát bị quân Tần giết sạch.Có thể thấy rằng, làm người phải hiểu được bản thân mình, thì khi dốc hết sức hành động mới hiệu quả và đúng hướng.

KHÓ KHĂN VÀ GIAN KHỔ LÀ SỰ TÔI LUYỆN TỐT NHẤT CỦA TRÁI TIM

“Người kiên trì mài giũa mình mới có thể thành được, mới có thể dù tĩnh hay động cũng định lại được” – (Vương Dương Minh, Truyền tập lục).
Không có ai mới ban đầu đã nhìn rõ bản thân mình. Đa số mọi người, trên đường đời, ngã nhào vài lần mới có thể tìm thấy đúng vị trí của mình. Nhìn lại những năm tháng tuổi trẻ, bạn có từng nghĩ như thế này:Vì sao mỗi ngày đều bận rộn với cuộc sống, nhưng dù có nỗ lực như thế nào đi chăng nữa cũng không có được thứ bạn mong muốn?Vì sao có những người lười nhác hơn bạn, năng lực kém hơn bạn, nhưng cuộc sống của họ lại qua đi một cách thuận lợi?Bạn biết đấy, những sự ghen ghét hời hợt, so sánh nhàm chán và bắt chước vụng về không thể khiến bạn vượt qua người khác. Nói đến cùng, so bì với người khác những điều ngốc nghếch này sẽ khiến bản thân cũng trở nên ngốc nghếch. Những người thông minh chỉ so bì với chính bản thân mình.Thà có hy vọng mà không thực hiện được, còn hơn lùi bước không có bất cứ hy vọng nào.
Chỉ khi nhận rõ bản thân mình, tìm đúng phương hướng cho chính mình, mới có được tất cả mọi thứ.Bởi vì ghen tị với cuộc sống của người khác, đi con đường người khác từng đi, thì cho dù bạn có chạy thật nhanh đi nữa, cũng có thể chẳng đạt chút thành tích nào.Con người trong cuộc sống này phải không ngừng tiến lên mới có thể nhìn rõ con đường phía trước. Ghi nhớ đường về, gánh vác được trách nhiệm, đặt xuống được lợi danh, không vội vã cũng không đủng đỉnh, không kiêu ngạo hay tự ti, quay về với trái tim nguyên sơ ban đầu, rèn giũa tiến về phía trước.

THƯỚC DÀI MÀ TẤC THÌ NGẮN

Nhận rõ bản thân, đừng đặt bản thân mình quá cao, cũng đừng đặt bản thân mình quá thấp.Những người đánh giá cao bản thân mình trong cuộc sống có ở khắp mọi nơi. Họ cho rằng thành công của người khác vừa hay là do gặp được may mắn, nhưng lại không hề biết rằng để có được sự tán dương của người khác, dù có được may mắn cũng cần phải nỗ lực hết mình.Điều đáng sợ của một người không phải là không có năng lực mà là có năng lực nhưng không tin tưởng bản thân mình. Rõ ràng có thể làm tốt mọi chuyện, nhưng vì không ngừng hoài nghi bản thân mình mà thất bại, không thử thì không bao giờ biết được có thành công hay không.Trời sinh ta tất có chỗ dùng, mỗi người đều có điểm mạnh, điểm yếu của bản thân, chỉ cần hiểu rõ bản thân mình mới có thể phát huy điểm mạnh, khắc phục điểm yếu. Phát huy những ưu điểm của bản thân mình, bớt đi đường vòng, dũng cảm leo tận lên đỉnh.Ngọc LinhTheo Soundofhope

5 chú khỉ, 1 nải chuối và thực trạng “vùi dập” người khác trong xã hội hiện đại

5 chú khỉ, 1 nải chuối và thực trạng “vùi dập” người khác trong xã hội hiện đại

Câu chuyện về 5 chú khỉ và 1 nải chuối, tuy đơn giản nhưng lại ẩn chứa bài học sâu sắc về nhân sinh, đồng thời cũng phản ánh một hiện thực xã hội, khiến chúng ta không khỏi giật mình.Chuyện kể rằng, có 5 con khỉ bị nhốt trong một căn phòng. Giữa phòng là một cái thang, trên đỉnh thang là nải chuối. Mỗi khi có một con khỉ định trèo lên thang, người ta lại phun nước lạnh vào những con còn lại, làm chúng rất khổ sở.Sau một thời gian, mỗi khi có một con khỉ định trèo lên thang, những con còn lại, vì không muốn bị phun nước, tóm lấy con kia và đánh cho một trận.Dần dần, không có con nào trong số 5 con khỉ có ý định trèo lên thang nữa. Người ta bèn bắt ra 1 con và thay bằng con mới.Nhìn thấy nải chuối và cái thang, con khỉ mới thắc mắc không hiểu tại sao các con kia không trèo, và thử leo lên. Tất nhiên bốn con kia xông vào đánh cho một trận. Con khỉ mới không hiểu vì sao bị đánh, tuy nhiên không dám trèo nữa.Rồi một con nữa trong số 5 con đầu được thay thế. Chú lính mới lại định trèo, và bị cả hội đánh tới tấp. Con khỉ vừa vào trước đó cũng tham gia đánh, đơn giản vì thấy bọn kia làm vậy, còn bản thân vẫn không hiểu vì lí do gì.

LẦN LƯỢT 5 CHÚ KHỈ BAN ĐẦU ĐƯỢC THAY RA HẾT…

Bây giờ, 5 con khỉ mới ở trong phòng. Không có con nào từng bị dội nước. Nhưng cũng không con nào dám trèo lên thang. Và cả 5 sẵn sàng đánh nhừ tử bất kỳ con nào khác có ý định đó, mà không hiểu vì lí do gì.Có vẻ như trong trường hợp này, một thói quen mới đã được hình thành và cả 5 con khỉ đều tiếp nhận thói quen này như một điều mặc định. Dường như những chú khỉ – tức đối tượng “tiếp nhận” chỉ là người “kế thừa” và chấp nhận sự việc theo kiểu “nó phải như thế”.Trong cuộc sống cũng có không ít những chú khỉ như vậy. Một khi từng gặp phải thất bại hoặc khó khăn, những người dạng này thường có xu hướng không muốn nỗ lực nữa, nản chí và mặc định rằng mọi chuyện phía trước đều sẽ diễn biến xấu.Ngoài ra, câu chuyện này còn cho thấy một thực tế phũ phàng khác trong cuộc sống và môi trường làm việc hiện nay.Mặc dù các nhà quản lý luôn hô hào cổ vũ về tinh thần phải sáng tạo, đổi mới, hợp tác. Tuy nhiên, những “chú khỉ” trong văn phòng vẫn ngầm bị dội những gáo “nước lạnh” bất cứ khi nào ai đó cố gắng làm những điều mới mẻ. Hoặc, tồi tệ hơn, một số nhân viên thậm chí buộc phải kìm nén sự sáng tạo.Điều này tạo thành một thói quen xấu, khiến ngay cả những nhân viên sau này dù không bị “dội nước lạnh” nhưng họ vẫn sợ hãi, chấp nhận thực tế và ngại thay đổi vì nghĩ rằng mọi chuyện cũng không thể tốt hơn được.Ngoài ra, một khi có người muốn nỗ lực lấy nải chuối, tất cả những đối tượng còn lại sẽ hiệp lực cho “chú khỉ” này “ăn đòn”. Đứng trên cương vị một nhà quản lý, có thể trong trường hợp này họ muốn các nhân viên của mình tự giám sát nhau trong hệ thống, tự hình thành quy tắc và không ai có thể vượt qua khuôn khổ đó.Ngay cả trong cuộc sống hay công việc, đôi khi một ý kiến, một lời phát biểu, một đề xuất, một hành vi hay phong cách sống của ai đó lại thường bị rất nhiều người phản đối, bác bỏ, thậm chí là vùi dập không thương tiếc. Trong khi thực tế là họ cũng chẳng biết mình đang làm gì, đơn giản là thấy số đông và quyết định làm theo một cách mù quáng. Liệu bạn có đang phải là một “chú khỉ” như vậy trong cuộc sống và cả công việc hay không?Tuệ Tâm (s/t)

CUỘC HỌP KHẨN CẤP

CUỘC HỌP KHẨN CẤP

Hôm nay tôi họp gia đình
Có vài lời dặn…”các mình” yêu thương !
Ngày mai tôi phải lên đường
Về quê họp hội đồng hương mấy ngày .
Các bà chú ý nghe đây
Để rồi thực hiện mấy ngày … vắng tôi .
Kẻo mà khi vắng tôi rồi
Các bà làm loạn … xa rời kỷ cương !
Bà cả…nhớ phải … làm gương
Không được bắt nạt , coi thường…các em !
Giữ cho trong ấm … ngoài êm
Thay tôi quản lý … gạo tiền … thu chi !
Bà hai…trách nhiệm … thứ nhì
Vắng tôi tuyệt đối cấm đi … đánh bài .
Thu vén nhà cửa … trong ngoài .
Chợ búa , cơm nước cả hai … sáng , chiều !
Bà ba…hạn chế … “on” nhiều
Trên “phây” giờ lắm tình yêu … lằng nhằng .
Tháng này cước mạng … mà tăng
Tháng sau tôi sẽ cắt phăng … 4G !
Bà tư…đang có … con thơ
Việc gì quá sức thì nhờ … chị em .
Các bà còn lại … phụ thêm
Cấm được ca thán lèm bèm … mất hay !
Bà năm … từ trước đến nay
Cũng vì nhỏ tuổi tôi hay … cưng chiều .
Nên đừng cậy được … tôi yêu
Chành chọe các chị … “cân điêu … nói thừa” !
Các bà … đã rõ cả chưa ?
Ở nhà xử sự cho vừa lòng nhau .
Tôi đi chắc sẽ không lâu
Cùng lắm cũng chỉ tuần sau … tôi về .
Bà nào không có … vấn đề
Khi về tôi thấy ô kê … thưởng liền .
Bà nào … làm máu tôi điên .
Thì tôi “cấm vận” ngủ riêng … một tuần !
🤣🤣🤣 !!!
(Coppy từ Những câu chuyện thú vị)

Cái chết oan ức của con bò và sự độc hại của việc lan truyền tin đồn

Cái chết oan ức của con bò và sự độc hại của việc lan truyền tin đồn

Chỉ một câu than vãn bâng quơ của bò, đã trở thành một lời có tính sát thương rất mạnh khi bị đồn đại biến tướng. Cái chết của con bò tội nghiệp thực sự khiến người ta phải suy nghĩ thật nhiều.
Bò cày ruộng trở về, mệt quá nằm lăn ra đất nghỉ, thở phì phò. Chó đi ngang qua, thấy vậy bèn dừng lại hỏi han. Bò thở dài, nói:
“Anh bạn à, tôi thực sự mệt quá rồi! Ngày mai tôi không muốn ra đồng nữa, ở nhà nghỉ cho lại sức”.
Hai con vật nói chuyện thêm một lúc rồi tạm biệt nhau.
Trên đường, chó gặp mèo đang nằm vắt vẻo trên bờ tường. Chó nói:
“Này anh bạn, tôi vừa mới đi thăm bò. Anh ta than mệt, còn nói muốn nghỉ làm một ngày. Kể ra cũng tội, chủ nhân đúng là đã bắt anh ấy làm việc nhiều quá rồi!”.
Mèo quay người, nói với dê đang ăn cỏ gần đó rằng:
“Anh biết tin gì chưa? Bò trách chủ nhân bắt mình làm nhiều việc nên muốn nghỉ một ngày, mai không ra đồng nữa đấy!”.
Một lúc sau, dê gặp gà, liền nói:
“Bò không muốn làm việc cho chủ nhân nữa, chị gà mái ạ. Anh ta than là công việc nhiều quá, mệt quá! Hầy, cũng không biết những chủ trang trại khác đối xử với bò của mình có tốt hơn chủ nhân chúng ta không nữa”.
Gà lại nói với lợn:
“Anh bò sắp nghỉ làm ở đây rồi. Anh ta muốn đi tìm chủ nhân khác. Ai bảo chủ nhân đối xử với anh ấy tệ quá, bắt làm bao nhiêu là việc, lại còn dùng roi đánh anh ta nữa”.
Gà cảm thán vài câu rồi lại tót về chuồng. Một lúc sau, vợ ông chủ đi chuẩn bị cho các con vật ăn tối. Lợn liền lại gần, nói:
“Tôi muốn báo lại với bà một chuyện. Dạo gần đây, bò hay có những suy nghĩ nổi loạn, rất cần phải được dạy bảo lại. Anh ta không muốn làm cho chủ nhân nữa, chê công việc ở đây nhiều quá, nặng quá, khiến anh ta mệt mỏi. Bò còn nói muốn bỏ đi, tìm một chủ nhân khác nữa đấy”.
Nhận được phản ánh của lợn, trong bữa tối, bà chủ lập tức đem chuyện nói lại với chồng:
“Mình ơi, bò đang muốn tạo phản. Nó muốn đổi chủ, không làm cho mình nữa. Tội tạo phản không thể tha, mình định xử nó thế nào?”
“Kẻ phản bội đều đáng tội chết, giết không tha!”, ông chủ nghiến răng, tức giận nói.
Vậy là con bò đáng thương suốt ngày chỉ biết làm việc quần quật, cuối cùng lại bị những lời truyền miệng sai sự thật giết chết như vậy đấy!
Câu chuyện về con bò tội nghiệp để lại cho chúng ta hai bài học đáng quý. Một là, đừng tùy ý than phiền với mọi người xung quanh. Bởi lẽ, những lời than phiền ấy sau khi bị nhiều người biến tấu có thể đem đến tai họa khó lường.
Hai là, đừng dễ dàng tin những lời đồn đại chừng nào bạn chưa tự mình kiểm chứng. Đừng để sự cả tin khiến bạn đưa ra những quyết định sai lầm.

(Sưu tầm)

Lĩnh hội được 5 đạo lý này, hàng triệu người có thể sẽ đổi vận

Lĩnh hội được 5 đạo lý này, hàng triệu người có thể sẽ đổi vận

Lĩnh hội được 5 đạo lý này, hàng triệu người có thể sẽ đổi vận
1. Oán trách là một thứ thuốc độc2. Cuộc sống khổ sở chỉ bởi dục vọng quá nhiều3. Hãy giữ cho mình ở trạng thái tốt nhất4. Càng nỗ lực, càng may mắn5. Phải tin vào chính mình
Đời người có những bài học mà chỉ khi ta trải nghiệm rồi mới bắt đầu thấm thía, có những đạo lý khi ta lĩnh hội được rồi, vận mệnh của chúng ta sẽ thay đổi rất nhiều.

1. OÁN TRÁCH LÀ MỘT THỨ THUỐC ĐỘC

Oán trách sẽ hủy hoại ý chí của con người, làm vơi bớt sự nhiệt tình vốn có trong chúng ta.Thay vì oán trách số phận, hãy tìm cách thay đổi số phận của chính mình; thay vì oán trách cuộc sống, chi bằng hãy cải thiện cuộc sống… Dù sao đi nữa, oán trách không đồng nghĩa với việc tìm ra cách để giải quyết vấn đề.Vì thế cho nên, trong cuộc sống này, khi chúng ta phải đối mặt với chuyện gì đi nữa, hãy dồn sức cho việc tìm ra biện pháp giải quyết, khắc phục thay vì kiếm tìm các lý do để bào biện, lấp liếm hay oán trách, đổ lỗi cho người khác.Kẻ mạnh không phải là những kẻ không có nước mắt mà họ nuốt nước mắt vào trong để tiếp tục hướng về phía trước!

2. CUỘC SỐNG KHỔ SỞ CHỈ BỞI DỤC VỌNG QUÁ NHIỀU

Cuộc sống vốn dĩ không khổ, con người cảm thấy khổ là bởi dục vọng quá nhiều và khi không thể đạt được, họ sẽ cảm thấy bế tắc, khổ sở và cả sự oán trách đời thật bất công. Trên thực tế, đã có rất nhiều người thông minh nhưng không thể đặt chân lên con đường thành công.Ai cũng biết rõ rằng, trong cuộc đời mỗi người, khó có thể tránh được những lúc gặp khó khăn đến mức không thể vượt qua.Những lúc như thế, lùi một bước cũng là một cách, hoặc hãy tìm những biện pháp khác, dù tốn thời gian hơn một chút, mất nhiều công sức hơn một chút nhưng đạt được mục đích vẫn hơn là cố chấp, muốn đạt được dục vọng ngay lập tức và sau đó nhận kết cục đắng cay.Trong cuộc sống này, khó khăn đôi khi lại là cơ hội, tìm một con đường không thẳng cũng chẳng gần để đi đôi khi lại là quyết định thông minh và sáng suốt.Chỉ tiếc rằng, nhiều người trong chúng ta chưa nghĩ được như vậy, không thể từ bỏ hoàn toàn hoặc tạm từ bỏ được dục vọng quá lớn để rồi tự rước đau khổ về cho bản thân.Bởi dục vọng của con người gần như vô tận nên con người càng phải tỉnh táo để nhận ra rằng, những thứ thực sự khiến chúng ta thỏa mãn đôi khi rất ít. Và đôi khi, những thứ đó lại đơn giản đến mức không tưởng, ví dụ như một nụ cười, một sự cho đi dù rất nhỏ…Hãy tu tâm dưỡng đức để biết nhu cầu nào là cần thiết và nhu cầu nào là nên buông bỏ để cuộc sống vơi bớt khổ đau.

3. HÃY GIỮ CHO MÌNH Ở TRẠNG THÁI TỐT NHẤT

Trạng thái tốt nhất chính là cảm giác thỏa mãn, an nhiên trong mọi cảnh ngộ của cuộc sống, gặp sự cố nào đi nữa cũng không hấp tấp, nóng vội.Trạng thái tốt nhất là cảm xúc biết yêu thương, quan tâm, lo lắng cho người khác nhưng đừng bám riết, làm phiền họ.Trạng thái tốt nhất là khi con người có suy nghĩ, có lý tưởng, làm việc theo lý tính, hài hước, dám nói về những điểm chưa được của bản thân, biết vì những người thân yêu mà từ bỏ mọi thủ đoạn không tốt đẹp.Hãy giữ cho một cái tâm thật tĩnh giữa dòng đời biến động và nên nhớ rằng, thứ có thể quấy nhiễu lòng bạn thường là tâm “soi mói” của ta. Thứ có thể thương tổn ta thường là điều luẩn quẩn trong lòng.Nếu chúng ta hòa nhã, sẽ không ai đáng hận. Nếu không truy xét sâu xa, không ai có thể làm chúng ta phiền lòng. Và khi có trạng thái tốt nhất, mọi việc chúng ta làm, xuất phát từ trái tim yêu thương, khối óc lý trí sẽ đạt được kết quả như mong đợi.

4. CÀNG NỖ LỰC, CÀNG MAY MẮN

Với bất cứ ai trong chúng ta, việc được trải nghiệm nhiều, được va vấp nhiều một cách tự nhiên sẽ khiến cho người đó suy nghĩ, tư duy nhiều hơn. Và càng xuất sắc, con người càng nỗ lực.Những người ưu tú luôn nhìn thấy những người giỏi hơn mình trong khi những người bình thường chỉ nhìn thấy những người kém hơn mình mà thôi.Hãy nhớ kỹ câu nói: Càng nỗ lực, bạn sẽ càng may mắn. Và hãy coi đó là kim chỉ nam để mỗi người chúng ta có thể chủ động nắm giữ vận mệnh của chính mình.

5. PHẢI TIN VÀO CHÍNH MÌNH

Khi bạn thông minh, có thể sẽ có người nói rằng bạn nhiều thủ đoạn. Khi bạn nỗ lực, có thể sẽ có người nói chẳng qua là bạn gặp may. Khi bạn chân thành, có thể sẽ có người nói bạn giả tạo…Trong cuộc đời, chúng ta hẳn sẽ phải gặp rất nhiều người và hãy nhớ, chúng ta không cần thiết phải sống theo cách đánh giá, nhìn nhận của họ.Chỉ cần chúng ta giữ cho tâm luôn sáng, không hổ thẹn với lòng mình, ngoài ra, đừng bao giờ nghĩ đến việc phải lấy lòng, ve vãn những kẻ không hiểu mình. Càng không nên suy nghĩ, lăn tăn về những kẻ cố tình hại mình. Cho dù cả thế giới có phủ nhận, chúng ta hãy cứ tin vào bản thân mình, thế là đủ!Lĩnh hội được 5 câu nói trên, hẳn mỗi chúng ta sẽ dung hòa được mọi thứ trong cuộc sống. Hãy tin rằng trong cuộc sống này, vạn sự tùy duyên, cứ nỗ lực hết sức, làm đúng với lương tâm, không hổ thẹn với lòng mình, cái gì là của bạn, ắt nó sẽ thuộc về bạn!Sưu tầm