Vạn sự tùy duyên liệu có phải là làm việc tùy tiện và vô nguyên tắc?

Vạn sự tùy duyên liệu có phải là làm việc tùy tiện và vô nguyên tắc?

Trong cuộc sống chúng ta thường hay sử dụng 2 chữ “tùy duyên”. Vậy tùy duyên có phải là lúc gặp khó khăn, không thể làm tốt một vài việc gì đó, thì nói thôi mặc kệ để tùy duyên?

Kỳ thực, tùy duyên không phải là vậy, chữ “tùy” ở đây không phải là chỉ tùy tiện, mà nó có nguyên tắc nhất định là: thuận theo tự nhiên, không oán hận, không tức giận, không cưỡng cầu.

Vạn sự đều có duyên, bất luận là nhân duyên, cơ duyên, thiện duyên, ác duyên, hay các duyên khác, khắp nơi đều có. (Ảnh: Pinterest)
Vạn sự đều có duyên, bất luận là nhân duyên, cơ duyên, thiện duyên, ác duyên, hay các duyên khác, khắp nơi đều có. (Ảnh: Pinterest)

Thế nào là duyên? Vạn sự đều có duyên, bất luận là nhân duyên, cơ duyên, thiện duyên, ác duyên, hay các duyên khác, khắp nơi đều có, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện, duyên tồn tại là một quá trình, có tụ cũng có tán.

“Tùy duyên” có cả hai phương diện tích cực và không tích cực. Tận tâm tận lực làm một việc, không so đo được mất, dù kết quả thế nào cũng vui vẻ chấp nhận. Dùng thái độ tùy duyên này để đối mặt với thế sự, chính là tích cực, không cưỡng cầu, cũng có thể nắm chắc được cơ duyên.

Còn ngược lại, nếu chúng ta không tận lực, mặc cho số phận, không muốn phát triển, dùng trốn tránh khó khăn thử thách, thì chính là thái độ phụ diện, không phải là tùy duyên mà là lười biếng và tiêu cực.

Tùy duyên không phải tùy tiện, tùy duyên là có nguyên tắc, có lập trường, cũng không phải là buông bỏ

(Ảnh: Pexels)
Tùy duyên là thuận theo nhân duyên hoàn cảnh trước mắt để đối đãi, nắm bắt những cơ hội đến với mình. (Ảnh: Pexels)

Nếu thuận theo nhân duyên mà không vi phạm chân lý, phải xác nhận hiện thực, tìm hiểu rõ ràng, có cái nhìn thong dong lạc quan đối với tụ tán ly hợp của cuộc sống, đối diện với thành bại được mất của thế sự, mới là tùy duyên đích thực.

Tùy duyên không phải là thông cáo với thế nhân vạn vật rằng chớ có theo đuổi, cũng không phải là tùy tiện hành sự, cẩu thả dây dưa, mà là thuận theo nhân duyên hoàn cảnh trước mắt để đối đãi, nắm bắt những cơ hội đến với mình.

Minh bạch được đạo lý này, thì khi sự thành, cũng chỉ là mỉm cười mừng vui, không quá kích động hưng phấn, không trở nên ngạo mạn; sự bất thành thì thản nhiên tiếp nhận, không hối tiếc buồn rầu, chán nản.

Tóm lại, lúc mưu sự, thuận theo nhân duyên, tận lực mà làm, nỗ lực hết khả năng, không cố chấp vào kết quả, thành bại là duyên, đôi khi niềm vui là có được trong quá trình chứ không phải từ kết quả. Không để thành bại được mất làm ta quá phấn kích cũng như phải lo âu.

Lê Hiếu biên dịch

Cậu bé ném vỡ kính xe sang và câu chuyện cảm động về lòng trắc ẩn

Cậu bé ném vỡ kính xe sang và câu chuyện cảm động về lòng trắc ẩn

Khi bạn sống quá vội vã, người khác sẽ phải dùng những viên gạch để nhắc nhở bạn. 

Chàng trai trẻ đang lái chiếc xe sang trọng trên đường thì đột nhiên một viên gạch từ đâu bay vào cửa kính. Anh vô cùng tức giận, nhưng khi biết được lý do anh đã không khỏi rơi lệ.

Anh mới ngoài 30 nhưng đã làm ông chủ của một tập đoàn có tiếng, nắm trong tay khối tài sản khổng lồ. Một ngày nọ, sau khi thương thảo thành công một dự án lớn, anh lái chiếc siêu xe mới mua về nhà trong tâm trạng phấn khích. Khi chiếc xe vừa quay đầu vào ngã rẽ thì bỗng đâu một vật thể lạ bay vào khiến ô cửa kính vỡ tan tành.

Anh tức giận quát lên một tiếng, rồi lập tức kiểm tra xem chiếc xe có hư hỏng chỗ nào không. Lúc này anh mới phát hiện, ngay phía sau chiếc xe là một cậu bé đứng khép nép ở vệ đường. 

Chàng trai trẻ vô cùng tức giận chạy về phía cậu bé, vừa chạy anh vừa lớn tiếng mắng: 

“Cháu có biết cháu vừa làm cái gì không? Tại sao cháu lại làm như thế? Cháu nghịch ngợm làm hỏng chiếc xe mới mua của chú, cháu có biết chú sẽ phải bỏ ra bao nhiêu tiền để đi sửa không?”…

Cậu bé ngước nhìn anh với ánh mắt đầy tội lỗi và nói: “Cháu xin lỗi, cháu ném viên gạch là vì muốn chú dừng xe lại, ngoài cách này ra cháu không biết phải làm thế nào nữa”.

Cậu bé nước mắt giàn giụa, chỉ tay về phía góc đường và nói tiếp: “Anh trai cháu vừa bị ngã từ trên xe lăn rơi xuống vạch qua đường. Cháu đã ở đây gào thét nhưng không ai nghe thấy. Khi nhìn thấy chiếc ô tô của chú, cháu không còn cách nào khác nên mới ném viên gạch ấy. Chú ơi, cháu thực sự rất xin lỗi chú. Nhưng anh ấy nặng quá cháu không đỡ được, chú có thể giúp cháu đỡ anh ấy lên xe lăn không? Anh cháu bị thương rồi”.

Nghe câu chuyện của cậu bé, nỗi tức giận trong lòng anh cũng dịu xuống, anh vội vã chạy đến bên đường đỡ cậu bé khuyết tật dậy và cẩn thận kiểm tra xe lăn giúp cậu bé. Sau đó, anh còn lấy khăn tay ra giúp cậu lau vết thương. Hai anh em cậu đều cảm động nói: “Cảm ơn chú, Thượng Đế ở trên cao nhất định sẽ ban phước lành cho chú”.

Người đàn ông trẻ tuổi lặng lẽ nhìn bóng dáng của cậu bé đẩy anh trai mình trên chiếc xe lăn, hai bóng dáng gầy gò bé nhỏ cứ xa dần, xa dần. Anh quay lại nhìn những mảnh vỡ vương vãi trên đường rồi ngước lên nhìn vết nứt trên chiếc kính chắn gió. Vết nứt ấy nhắc nhở anh một điều: Khi bạn sống quá vội vã, người khác sẽ phải dùng những viên gạch để nhắc nhở bạn. 

Thượng Đế luôn thì thầm bên tai chúng ta, khi chúng ta không có thời gian lắng nghe thì Ngài buộc phải dùng những cách như thế này để nhắc nhở đứa con lầm lạc của Ngài. Có nghe lời hay không tùy vào lựa chọn của mỗi người. Nhưng nếu từ chối lắng nghe, chúng ta sẽ bỏ lỡ những điều quan trọng của cuộc sống. 

Ngọc Linh Theo NTDTV

3 mẩu chuyện trong cùng 1 cuộc hội thoại khiến ta hiểu rằng: Đừng bao giờ phán xét bất kỳ ai

3 mẩu chuyện trong cùng 1 cuộc hội thoại khiến ta hiểu rằng: Đừng bao giờ phán xét bất kỳ ai

Một người bạn nói, anh ấy muốn hỏi tôi 3 vấn đề nhưng trước hết kể 3 mẩu chuyện này cho tôi nghe.

Người bạn nói:

– Câu chuyện đầu tiên, một người phụ nữ đang mang thai, cô ấy đã sinh 8 đứa con, 3 trong số chúng bị điếc, 2 trong số chúng bị mù và một đứa bé bị thiểu năng trí tuệ. Nếu là cậu, cậu có khuyên cô ấy phá thai không? 

Khi tôi định trả lời, người bạn này ngăn tôi lại, hỏi tôi câu hỏi thứ hai:

– Nếu bây giờ, người ta đang tìm một nhà lãnh đạo, có 3 ứng cử viên và phiếu bầu của cậu mang tính chất quyết định.

Ứng cử viên A: Có quan hệ qua lại với một số chính trị gia không trung thực, cũng học về chiêm tinh, bói toán. Anh ta ngoại tình, hút thuốc, đã vậy mỗi ngày còn uống từ 8 đến 10 cốc Martini.

Ứng cử viên B: Anh ta từng bị đuổi việc 2 lần, mỗi ngày đều ngủ đến trưa mới tỉnh, khi còn học đại học từng hút thuốc phiện, còn bây giờ mỗi ngày trước khi đi ngủ đều uống một cốc lớn volka.

Ứng cử viên C: Anh ta từng là tham gia chiến tranh và là một anh hùng, ăn chay, không hút thuốc, thỉnh thoảng chỉ uống 1 chút bia và cũng chưa từng ngoại tình.

Tôi viết đáp án lên giấy, sau đó người bạn này nói với tôi:

– Ứng cử viên A là Roosevelt, ứng viên B là Churchill và ứng viên C là Hitler.

Tôi vô cùng kinh ngạc khi nghe chuyện này, người bạn hỏi tôi:

– Thế cậu có khuyên người phụ nữ kia phá thai không?

Tôi nói:

– Vấn đề này không cần suy nghĩ nhiều, tớ nghĩ cô ấy nên phá thai.

Bạn tôi trả lời tôi:

– Thế thì cậu đã giết Beethoven, cô ấy là mẹ của Beethoven!

Tôi lại một lần nữa, vô cùng kinh ngạc.

Bạn tôi nói:

– Rất bất ngờ phải không? Cứ nghĩ rằng đó là một đáp án rất đúng nhưng kết quả là giết Beethoven, chọn Hitler là nhà lãnh đạo. 

Sau đó bạn tôi hỏi tôi vấn đề thứ 3:

– Một con tàu du lịch gặp sự cố đắm tàu, trên thuyền có một cặp vợ chồng cùng nhau chạy đến thuyền cứu sinh, nhưng trên thuyền chỉ còn một chỗ trống duy nhất, người đàn ông này thì đẩy vợ mình ra sau và lên thuyền cứu sinh. Lúc đó người phụ nữ này nói với chồng 1 câu….”

Nói đến đây, bạn tôi hỏi tôi:

– Cậu nói cô ấy sẽ nói gì với chồng mình?

Tôi đoán cô ấy sẽ rất tức giận nên đáp:

– Tôi hận anh, đúng là tôi bị mù mới lấy anh.

Bạn tôi lại nói:

– Người phụ nữ này hét lên 1 câu “Chăm sóc tốt cho con chúng ta”, bây giờ tớ kể nốt câu chuyện. Sau khi thuyền chìm, người đàn ông được cứu trở về nhà, đơn độc nuôi con gái lớn lên. Nhiều năm sau, ông bị bệnh qua đời, con gái ông khi sắp xếp lại di vật của cha thì phát hiện một cuốn nhật ký. Thì ra khi bố mẹ cô cùng nhau lên thuyền, họ đã biết mẹ cô bị bệnh nan y, không thể chữa khỏi. Nói về lúc đó, chỉ còn một cơ hội sống cuối cùng, ông viết trong nhật ký: “Anh muốn cùng em chìm xuống biển nhưng anh không làm được vì con gái chúng ta, anh chỉ đành để em một mình nằm dưới đáy biển sâu.

***

Trên đời này thiện và ác, đúng và sai, đôi khi phức tạp và khó phân biệt, vì vậy đừng lấy bất cứ điều gì của hiện tại để phán xét tương lai của bất cứ người nào, trong đó có chính bản thân bạn.

Ngọc Linh
Theo Forhuaren

Cho đi cũng cần phải có trí huệ

Cho đi cũng cần phải có trí huệ

‘Tình yêu thương không ngừng toả lan’ mới thực sự là thứ sưởi ấm tâm hồn mỗi chúng ta.

Một người đàn ông vì để chữa bệnh cho vợ mà nợ nần chồng chất. Cuối cùng, khi không còn khả năng chi trả viện phí nữa, ông đành bất lực làm thủ tục xuất viện.

Người chồng thu dọn hành lý rồi một tay xách vali, một tay dìu vợ vẫn còn ốm yếu trở về quê nhà. May mắn thay, trong chuyến xe khách hôm ấy họ đã gặp một người đàn ông tốt bụng.

Người hành khách trên xe lắng nghe hai vợ chồng kể về hoàn cảnh khó khăn của mình. Sau đó anh ta kể rằng mình làm việc trong một quỹ từ thiện nên có thể nghĩ cách giúp đỡ họ.

Quả nhiên không lâu sau đó, người chồng nhận được một khoản tiền khá lớn từ anh bạn hảo tâm, nhờ đó vợ ông có thể quay lại bệnh viện để tiếp tục điều trị. Hai vợ chồng ngổn ngang trăm mối cảm xúc đan xen, trong lòng rất lấy làm cảm kích.

Sau đó, cứ mỗi lần tiền viện phí gần cạn kiệt thì họ lại nhận được một khoản tiền từ thiện gửi đến. Hành động cao cả giống như đưa than đúng ngày giá rét này khiến hai vợ chồng cảm thấy ấm áp từ tận đáy lòng.

Ngoài khoản viện phí tối thiểu, hai vợ chồng phải cố nhịn ăn nhịn mặc, chi tiêu vô cùng tằn tiện. Họ không ngừng nhắc nhở bản thân rằng: Số tiền này đến từ lòng hảo tâm của rất nhiều người, trong khi ngoài kia vẫn còn rất nhiều hoàn cảnh khó khăn cần được giúp đỡ, vậy cớ sao mình có thể chi tiêu phung phí được?

Một ngày xuân đẹp trời, băng tuyết tan chảy, cây cối nảy lộc đâm chồi, trăm hoa khoe sắc thắm, bệnh tình của người vợ cuối cùng cũng đã được chữa khỏi. Hai vợ chồng quyết định đến thăm người đàn ông tốt bụng và cảm ơn những nhà hảo tâm đã giúp đỡ họ trong thời gian qua.

Ảnh minh họa: Freepik.

Sau khi trải qua bao khó nhọc để đến được thành phố thì họ mới vỡ òa rằng, thì ra anh bạn cùng xe năm nào không hề làm việc trong quỹ từ thiện, mà chỉ kinh doanh một nhà xưởng nho nhỏ ở ngoại ô. Và số tiền từ thiện kia, toàn bộ đều là vốn liếng cá nhân mà anh gửi đi để giúp đỡ hai vợ chồng.

Câu chuyện này rất mau chóng đã thu hút sự chú ý của giới truyền thông địa phương. Phóng viên đài truyền hình ngay lập tức đến ngoại ô để phỏng vấn người đàn ông tốt bụng này.

Phóng viên hỏi: “Cớ sao anh lại muốn giúp đỡ hai vợ chồng mà anh vốn không hề quen biết?”.

Anh mỉm cười rồi nói: “Cũng không có lý do gì đặc biệt. Lần đó trên xe khách tôi đã tận mắt thấy họ gặp khó khăn, bèn quyết định giúp đỡ một tay”.

Phóng viên lại hỏi: “Vì sao ngay từ đầu anh không cho họ biết rằng số tiền đó là của cá nhân mình?”.

Lần này, người đàn ông không trực tiếp trả lời ký giả mà chỉ kể một câu chuyện đời tư:

“Lúc tôi còn nhỏ, gia cảnh vô cùng khó khăn. Có một năm gặp phải thiên tai mất mùa, suốt mấy tuần liền trong nhà tôi thật sự không có lấy một hạt gạo. Bố mẹ tôi ngày nào cũng buồn rầu lo lắng cho sự an nguy của cả gia đình.

Khi đó trong làng có một đại phú hộ, vốn là người thường hay hành thiện giúp đời. Một hôm lão gia nhà phú hộ khiêng một bao gạo đến nhà chúng tôi, nói đây là gạo cứu trợ của nhà nước. Ông thấy gia đình chúng tôi bốn thế hệ đều sống chung một mái nhà, lương thực lại không đủ ăn, vậy nên rất cần đến bao gạo này.

Và đúng vậy, bao gạo ấy đã giúp chúng tôi vượt qua thời kỳ khó khăn nhất. Sau đó, thỉnh thoảng ông ấy cũng mang thêm gạo cứu tế đến nhà chúng tôi.

Nhiều năm sau đó, khi cuộc sống đầy đủ hơn, qua lời kể của cô con dâu nhà đại phú hộ chúng tôi mới biết rằng, thì ra bao gạo đó không phải gạo cứu trợ, mà là lão gia tự bỏ tiền ra mua để tiếp tế cho nhà chúng tôi”.

Ảnh minh họa: Watergovernancecentre

Ngậm ngùi một lát, anh nói tiếp: “Sự việc này ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời của tôi, giúp tôi học được thế nào là yêu thương, cũng học được cách trao gửi tình yêu thương thế nào. Đúng vậy, để một người tiếp nhận sự giúp đỡ của bạn mà không cảm thấy áy náy khó xử trong tâm, ấy mới là tình yêu thương thật sự”.

Người phóng viên nghe câu chuyện vô cùng cảm động, bèn hỏi thêm một câu cuối cùng: “Nếu anh đã có lòng giúp đỡ, vì sao lại không đưa toàn bộ số tiền ấy trong một lần?”.

Nghe xong câu hỏi của phóng viên, anh bật cười rồi nói một cách rất cảm xúc rằng: “Đưa cho người ta toàn bộ số tiền mà họ cần đến trong một lần? Nếu làm vậy, thứ mà họ nhận được chẳng qua chỉ là tiền khám bệnh mà thôi. Tôi đã chia nhỏ số tiền và gửi họ trong nhiều lần như vậy, mục đích là vì muốn họ cảm nhận được rằng luôn có người yêu thương và quan tâm tới họ một cách chân thành”.

Cuối cùng anh nói: “Đối với những người đang rơi vào hoàn cảnh khó khăn, điều họ mong muốn nhận được không phải là sự thương hại, mà là tình yêu thương và hy vọng không ngừng toả lan”.

“Tình yêu thương và hy vọng không ngừng toả lan”, đây mới thực là tình yêu thương chân thành, có thể sưởi ấm tâm hồn của mỗi chúng ta.

Những lúc khó khăn, chúng ta luôn mong muốn có quý nhân phù trợ, hoặc kỳ tích xuất hiện giúp ta vượt qua chông gai trước mắt. Nhưng nếu đổi lại, khi bản thân có điều kiện đủ đầy, liệu chúng ta có mong muốn trở thành quý nhân hay kỳ tích của người khác hay chăng?

Vũ Dương
Theo iBook IDV

4 chữ ‘không’ giúp bạn cả đời ung dung

4 chữ ‘không’ giúp bạn cả đời ung dung

Thế giới luôn biến hóa không ngừng, đời người lại luôn có những chuyện bất ngờ không báo trước. Nếu có bốn tư duy sau, có lẽ ta sẽ bình thản và tự tại hơn.

Thứ nhất: Không hoài niệm quá khứ

Khi chúng ta 20 tuổi, chúng ta thường hoài niệm những ngày tháng thời niên thiếu, với những người bạn đồng hành cùng trang lứa, những cánh bướm, những chiếc diều. Khi chúng ta 30 tuổi, chúng ta lại hoài niệm về những năm tháng của tuổi 20, tuổi đầy nhiệt huyết và tràn đầy sức sống. Khi chúng ta 40 tuổi, chúng ta lại hoài niệm về tuổi 30, khi chúng ta phải gánh trên vai những gánh nặng ngọt ngào….

Chúng ta luôn luôn hoài niệm về những năm tháng đã qua của cuộc đời, chìm đắm trong những điều tốt đẹp của quá khứ, khiến chúng ta không thể bước ra được và mãi mãi u mê.

Cứ như vậy quá khứ dần thống trị cuộc sống của chúng ta, không thể quay về quá khứ, cũng không thể bước tiếp đến tương lai, ta bị mắc kẹt giữa hiện tại và quá khứ, rồi bỏ qua hết những điều tốt đẹp, những cơ hội đang chờ đón ta ở hiện tại và tương lai.

Trên thực tế, ở bất kỳ giai đoạn nào của cuộc sống, bạn nên tận hưởng và biết chịu trách nhiệm. Quá khứ dù có tốt đẹp như thế nào thì bạn phải buông tay. Hãy tin vào hạnh phúc và những cơ hội đang đón chờ bạn ở tương lai.

Ảnh: Pixabay.

Thứ hai: Không sợ tương lai

Có người hỏi người nông dân: “Bác có trồng lúa mì không?”
Người nông dân đáp: “Không, tôi sợ trời không mưa”.

Người này lại hỏi: “Thế bác có trồng bông tằm không?”
Người nông dân đáp: “Không, tôi sợ sâu ăn mất lá tằm”.

Người này lại hỏi: “Thế bác trồng cái gì?”
Người nông dân trả lời: “Không trồng gì cả, vì tôi thấy chẳng an toàn”.

Bởi vì sợ cái này sợ cái kia, chúng ta thường lựa chọn không làm gì cả. Rất nhiều người thường tự hỏi: “Nếu thất bại thì sao? Nếu người khác không thích thì sao? Nếu không có hiệu quả thì sao?”

Đây đều là những câu hỏi mang tính chất tiêu cực, bạn không nên tập trung vào khả năng thất bại mà nên tập trung vào khả năng thành công. Cho dù thất bại, chúng ta vẫn có cơ hội để sửa chữa, trước khi đến với thành công, người ta cũng phải trải qua rất nhiều thất bại.

Do đó, chúng ta phải cố gắng mạnh dạn, mạnh dạn tiến về phía trước và không e sợ tương lai.

Ảnh: Pixabay.

Thứ ba: Không sợ thua

Có lúc chúng ta sẽ hỏi “Vì sao thế?”, như vì sao, học hành chăm chỉ cả tháng trời, kết quả vẫn không như mong đợi, tại sao, tự mình tạo ra sự nghiệp riêng, kết quả vẫn là mệt mỏi?

Một số người nghi ngờ rằng họ là những người không may mắn, gặp phải chuyện gây thất vọng, họ dần dần tự buông xuôi, nhưng có những người không bị số phận thuyết phục, họ chấp nhận thất bại nhưng luôn luôn cố gắng, cải thiện và tiến lên. 

Những người luôn sợ thua, thì sẽ thua cả cuộc đời, người không sợ thua, thua một trận, họ học hỏi được từ thất bại và đứng lên tiếp tục nỗ lực. Thật ra ta không phải đang “đấu” với số phận, chỉ là cho số phận điều kiện để đền đáp nỗ lực của ta.

Thứ tư: Không bị cảm xúc điều khiển

Một ngày nọ, một thiền sư hỏi ba môn đệ: “Trước cửa có hai cái cây, một cây tươi tốt và một cây khô héo, các con nói xem cây nào tốt hơn?”.

Môn đệ đầu tiên nói: “Cây tươi tốt!”.

Môn đệ thứ hai nói: “Cây khô héo tốt hơn!”.

Môn đệ thứ ba nói: “Tươi tốt là do nó, khô héo cũng là do nó, đều tốt cả”.

Hai người lựa chọn một trong hai loại cây đều có chút gì đó không ổn định trong lòng, lúc vui lúc buồn. Còn người thứ ba, tươi tốt là do nó, khô héo cũng là do nó, thế giới dù có biến đổi thế nào thì đều có thể được coi là điều hiển nhiên.

Tâm bình lặng thì cảm xúc mới ổn định, dù núi Thái Sơn đồ sộ có sụp đổ thì cũng chẳng là gì, dù bên ngoài gió to, sóng lớn, nếu tâm bình lặng thì mọi chuyện tất cũng yên bình.

Hãy cân bằng cảm xúc của bạn, và khi đối diện với vấn đề, hãy cố gắng nhìn thoáng hơn, nhìn xuyên suốt và thuận theo tự nhiên.

Ngọc Linh
Theo Secretchina