8 phẩm chất của những người có trình độ cao

8 phẩm chất của những người có trình độ cao

Nếu coi đời người là một bàn cờ, thì kết cục của đời người được quyết định bởi bố cục của bàn cờ này. Chìa khóa để chiến thằng bàn cờ đời người này nằm ở việc nắm bắt những quân cờ. Một người có trình độ cao, càng dễ nắm bắt những quân cờ của đời người. Họ có những mưu cầu lớn, ước muốn lớn, sự kiên nhẫn lớn, lòng khoan dung lớn, tầm nhìn lớn và khả năng chịu đựng tuyệt vời, có thể gọi là lòng dạ rộng lớn.
Đối với những người có trình độ cảm xúc cao, nghèo đói, khó khăn, trách móc, gièm pha, châm chọc….tất cả mọi áp lực đều là động lực cho sự tiến bộ. Trình độ của một người không liên quan gì đến trình độ học vấn, sự giàu có, tầng lớp xã hội… mà liên quan đến cảnh giới tâm tính và nhân cách của bản thân. Và thường thì họ đều có chung những phẩm chất sau đây:

1/ GIÚP ĐỠ LẪN NHAU ĐẠT ĐƯỢC THÀNH TÍCH

Mặc Tử nói: “Kiêm tương ái, giao tương lợi”, nghĩa là yêu người như yêu mình, làm lợi lẫn nhau. Mặc Tử cho rằng, yêu người khác, người khác nhất định sẽ yêu lại mình, làm lợi cho người khác, người khác nhất định sẽ làm lợi lại cho mình. Nếu ghét người khác, người khác nhất định sẽ ghét mình, làm hại người khác, người khác nhất định sẽ làm hại mình. Do đó, người trong thiên hạ tương thân tương ái lẫn nhau, có thể làm lợi cho nhau thì lợi ích của mỗi người có thể có được đầy đủ.Chỉ những người có trình độ thấp mới chỉ để ý đến những lợi ích trước mắt, luôn so đo, tính toán những gì mà bản thân phải bỏ ra, đường càng đi càng hẹp.Giúp người khác có được thành tích, là một trạng thái tâm lý, một cảnh giới và cũng là nhân cách. Trong cuộc sống của chúng ta, ngoài “thắng người khác”, “đàn áp người khác”, “vượt qua người khác”, vẫn còn “giúp người đạt được thành tựu”.Trên đời này không có ai là hoàn hảo, giúp đỡ lẫn nhau đạt được thành tích mới có thể cùng thấy được biển rộng, trời cao.

2/KIỂM SOÁT CẢM XÚC

Các nhà tâm lý học đã chỉ ra rằng: Cảm xúc của con người là do hệ viền của đại não phụ trách, hệ viền tạo ra những cảm xúc như sợ hãi và tức giận, mà vỏ não thì sau 6 giây mới có thể bắt đầu xử lý khống chế cảm xúc, toàn bộ quá trình xử lý cảm xúc cần một phút.Chúng ta cần một quá trình phức tạp như vậy để khống chế cảm xúc của mình, trong khi nó có thể dẫn dắt làm ta mất lý trí và hành xử thiếu cân nhắc. Nhiều khi chuyện nhỏ thành lớn, chuyện đang sắp thành lại chuyển bại, hoặc bước ngoặt của một mối quan hệ, của một đời người lại chỉ phụ thuộc vào vài giây xử lý cảm xúc đó. Nên nếu có thể tập luyện cho tâm thái luôn có khoảng dừng đủ để xử lý các loại cảm xúc, thì có thể kiểm soát được đời người.

3/ĐỌC NHIỀU SÁCH

Có câu nói vui rằng, một người muốn trở thành một người như thế nào trong tương lai, thì trong não của người đó cũng chứa đựng những thứ như thế.Liên quan đến chuyện này có người đã từng thỉnh giáo nhà văn nổi tiếng Trung Quốc Dương Giáng, bà liền trả lời một câu như sau: “Vấn đề của bạn là đọc sách quá ít mà suy nghĩ quá nhiều”.Một người thích đọc sách là một người có khí chất không giống người bình thường, Hoàng Sơn Cốc từng nói: “Người không đọc sách, quy tắc trần tục, sống chỉ có thời kỳ, nhìn vào gương vẻ mặt đáng ghét, đối với người, lời nói nhạt nhẽo”.Lương Thực Thu cũng từng nói: “Trên đời này chỉ có hai loại người, đọc sách và không đọc sách”.

4/HÀO PHÓNG VÀ KHOAN DUNG

Ngụ ngôn Aesop từng kể, khi Zeus tạo ra sự sống, ông đã cố tình đặt trên người mỗi người hai cái túi, một cái túi trước ngực để đựng những khuyết điểm của người khác, và cái túi sau lưng đựng khuyết điểm của bản thân mình.Người có trình độ thấp chỉ nhìn thấy những thứ trong chiếc túi trước ngực, người có trình độ cao thì nhìn thấy cả những thứ trong chiếc túi sau lưng. Người chỉ nhìn thấy khuyết điểm của người khác, thường vô cùng khắc nghiệt, những người có thể nhìn thấy được khuyết điểm của mình mới có thể khoan dung với đời, với người.Trên một chuyến xe lửa, có một người đàn ông say rượu bí tỉ đến mức xung đột với những người khác, một bé gái thấy vậy liền hỏi mẹ mình: “Ông ấy có phải người xấu không ạ?”.Người mẹ liền trả lời: “Không, ông ấy chỉ là không vui thôi”.Những người có cảnh giới tâm tính cao, đối với thế giới thì nhìn xa, rộng hơn; đối với bản thân thì tự suy xét cũng sâu hơn. Vì vậy, họ chưa từng so đo với bất kỳ ai, hơn thế nữa là đối đãi bằng sự ấm áp khoan dung.Điều nên quan tâm không phải là việc người khác ra sao mà là bản thân có trở nên giỏi giang hơn, độc lập hơn, tử tế hơn hay không.

5/TỰ MÌNH KIÊN TRÌ

Một người tự mình kiên trì, không phải gặp đâu hay vậy, khi làm việc mới không phân tâm.Mỗi người đều là độc nhất vô nhị, tài năng của mỗi người cũng là khác biệt, vị trí của mỗi người cũng đều là khác biệt. Không cần phải nóng vội so bì với người khác rồi tự mình gấp rút chạy theo tiêu chuẩn của họ.

6/CÓ CHỪNG MỰC TRONG QUAN HỆ XÃ HỘI

Có chừng mực, không phải xa lánh, cũng không phải kiêu ngạo, mà là đứng ở một góc độ đủ xa để hiểu rõ vị trí của mình, của người để ứng xử, thực hiện động thái phù hợp.Hiểu người khác, không cần phải nói ra, nói ra đôi khi mất bạn bè. Quý người khác không cần phải khắc nghiệt, khắc nghiệt với họ quá họ từ rời xa ta. Tôn trọng người khác không cần mình phải cúi đầu, cúi đầu sẽ thành người thấp kém. Nhường nhịn người khác không cần phải lùi bước, lùi bước thì con đường của mình hẹp.Ứng xử trong các mối quan hệ biểu thị trình độ cao thấp của người ta. Những người có trình độ thấp khiến người khác đôi khi khó chịu như mắc trong cổ họng, người có cảnh giới cao khiến người khác như ngấm gió xuân.

7/TRÂN TRỌNG CUỘC SỐNG

Romano Roland có 1 câu nói rất nổi tiếng: “Chủ nghĩa anh hùng thực sự, đó là sau khi nhận ra chân tướng cuộc sống, vẫn yêu cuộc sống”.Năm ngoái, một vụ tai nạn xe hơi đã xảy ra tại thành phố Nam Thông, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc, người vợ lái xe vô tình va vào vòi cứu hỏa bên đường khiến xe lật, người bị thương.Theo phỏng đoán của nhiều người, khi chuyện lớn như thế xảy ra, người chồng chắc chắn sẽ trách người vợ không biết lái xe, hai người chắc hẳn sẽ có cãi nhau đôi chút, nhưng thực tế lại không phải như vậy. Sau khi xác nhận không ai gặp tổn thương nghiêm trọng, hai vợ chồng liền vui vẻ cùng nhau chụp một bức ảnh.Người chồng nói: “Tất cả những chuyện trải qua cùng vợ, đều đáng để ghi nhớ”.

8/KHÔNG BAO GIỜ QUA LOA

Từng đọc 1 câu chuyện nói về một một cửa hàng rất nhỏ, những người mở cửa hàng ở đây trước đây đều sập tiệm.Một ngày nọ, có một cặp vợ chồng trẻ đến đó bán màn thầu, họ dán một mảnh giấy đỏ ở cửa viết tên món ăn mà cửa hàng bán, họ chỉ có 1 chiếc nồi hấp điện mỗi ngày cũng chỉ có thể hấp vài lượt màn thầu. Hàng xóm đều cảm thấy lo lắng cho họ, những ngày tháng tiếp theo làm sao mà sống?Vài tháng sau, ngày càng nhiều đến cửa hàng nhà họ mua đồ ăn, tấm biển đỏ cũng viết thêm vài chữ, họ bán cả bánh bột mì, bánh đường ba góc và bánh xốp nữa.Vài tháng sau họ lại viết thêm vài món ăn lên tấm biển đỏ, họ bán thêm xôi, nước tương tự chế, trứng vịt muối và dưa chua.Lại qua vài tháng nữa, người chồng trẻ mua một chiếc xe đẩy ngày ngày lên vỉa hè bán hàng rong.Mỗi góc độ của xã hội, bạn đều có thể nhìn thấy sự cam chịu, cũng có thể nhìn thấy sức sống của cuộc sống.Cây non nếu vì sợ đau mà không chịu cắt tỉa thì không thể trở thành cây lớn. Trải qua sự bào mòn của biển lớn, đá cuội mới có thể trở nên nhẵn bóng lung linh. Người có trình độ cao sẽ có khí phách của biển nạp trăm sông, họ có tầm nhìn rộng lớn, làm việc gì cũng nghiêm túc cẩn trọng, cho dù đi trên sa mạc, họ cũng nhìn thấy hy vọng, tin tưởng rằng ốc đảo đang ở phía trước, để lại những dấu chân thẳng tắp trên cát trắng.Ngọc LinhTheo Soundofhope

Phải chăng ta đang bán đi tuổi thanh xuân với giá quá rẻ?

Phải chăng ta đang bán đi tuổi thanh xuân với giá quá rẻ?

Ta cứ ngỡ tuổi thanh xuân là mãi mãi, ta từ tốn làm những việc cần làm và vội vã tiêu xài nhiệt huyết vào những điều không đáng. Để rồi tới một ngày, chợt giật mình nhận ra, phải chăng ta đang bán tuổi trẻ với giá quá rẻ?
Mỗi người đã từng trải qua tuổi thanh xuân của riêng mình, có bạn hào hứng với những ý tưởng, dự định ở tuổi 25, có người bắt đầu mọi thứ với hai bàn tay trắng khi 30 hay có người nếm mùi thất bại ở tuổi 33, 34…. Nhưng hơn tất cả là khát khao, quyết tâm để làm chủ cuộc đời, vận mệnh của chính mình.Tuổi thanh xuân thường được mọi người nói với nhau rằng là giàu nhất, không hẳn giàu về vật chất, mà đơn giản họ giàu về sức khỏe, về thời gian, nhiệt huyết và sự cố gắng. Mỗi người đã từng có thời thanh xuân thật đẹp sống hết mình vì một mục tiêu lý tưởng, để rồi có người thành công, có người thất bại, người thì cố gắng bước tiếp, người thì quyết định dừng lại, tìm hướng đi mới.Ai rồi cũng qua cái thời thanh xuân, tuổi trẻ bồng bột, khao khát chinh phục tất cả, nhưng đáng tiếc có những người mãi không bao giờ thực hiện được khao khát ấy, họ đã dành cả tuổi thanh xuân của mình vào những công việc không đáng.

TUỔI THANH XUÂN – TRẢ BẰNG NHỮNG THỨ QUÁ RẺ

“Ta cứ ngỡ tuổi thanh xuân là mãi mãi, ta từ tốn làm những việc cần làm và vội vã tiêu xài nhiệt huyết vào những điều không đáng”. Chúng ta thường dễ dàng nhìn thấy cảnh những đứa trẻ chỉ với 13 – 15 tuổi thậm chí còn ít hơn, hoặc cao hơn làm những công việc như trông xe, ngồi ghi vé xe, ngồi xếp trái cây, đứng xếp sữa lên kệ, ngồi đánh dấu người ra vào cơ quan… Những công việc ấy có ưu điểm: đem lại miếng ăn – vốn cực kỳ ngặt nghèo và khó khăn với những đứa trẻ ở nông thôn, sinh ra trong gia đình nghèo khó và không có việc làm.Khi được hỏi tại sao lại chọn công việc như vậy, đa số họ chỉ trả lời: “Em may mắn có việc, chứ bạn em ngồi quán cà phê cả ngày, không việc làm, lại nợ tiền… cà phê”.Đó là sự thật, những thanh niên vùng quê nghèo, gia đình không đủ tiền cho họ theo học, không có kiến thức, không có kinh nghiệm chuyên môn, họ lên thành phố mong muốn kiếm công việc giản đơn và cũng mừng cho họ khi kiếm được công việc gì đó làm, kiếm được chút tiền cho bữa ăn hàng ngày, và họ không phạm tội ác gì… Họ chắc chắn con hơn rất nhiều người ngoài kia la cà ngoài quán game, thất nghiệp thành trộm cướp, ăn bám gia đình.
Nhưng tương lai của họ là gì, nếu năm tháng đáng giá nhất này, họ chỉ ngồi để kiếm tiền. Họ ngồi hết 8 tiếng, 12 tiếng rồi trở về nhà, ngã lăn trên những tấm chiếu tạm bợ của phòng trọ, ngủ say ngất đi, để rồi sáng mai lại tỉnh dậy, ngồi tiếp những ngày tháng khác hòng có tiền lương mỗi tháng.Họ không tiến triển chút nào trong nghề nghiệp, hoặc có thêm rất ít chuyên môn, vì chuyên môn chính chỉ là ngồi, nhìn, đứng, đi lại, hỏi han, dắt xe. Đó là các nghề lương thiện, nhưng đó là các nghề bán đổi tuổi trẻ và thời gian để lấy tiền mưu sinh, khi bạn còn trẻ, còn khỏe, còn có thể làm thì họ thuê, họ trả tiền để mua tuổi trẻ và ngày tháng của bạn với cái giá không thể nào bèo bọt hơn khoảng 70 – 100.000/ngày.

TUỔI THANH XUÂN – CON ĐƯỜNG PHẢI TIẾP TỤC BƯỚC ĐI

Tuổi thanh xuân – quyết định đi hay dừng là ở bạn
Mỗi người đều có những sự lựa chọn riêng cho mình, nhưng sựa lựa chọn nào cũng vậy, hãy nghĩ sâu về tương lai, khi mình trải qua cái tuổi giàu có đấy rồi, mình có gì hay là vẫn tiếp tục trắng tay, những chuỗi ngày đã qua mình dư giả hay chỉ đủ miếng cơm qua ngày.Ai cũng trải qua một thời thanh xuân cháy bỏng có những khát khao riêng, vậy thì sao không nuôi lớn cái khát khao ấy, khi mà ta còn đang là những người giàu có về sức khỏe và thời gian. Có hay chăng sự thật về tương lai ổn định, không ai có thể nói trước được điều gì, nhưng sao không một lần thử, xem chúng ta đi được đến đâu…

  • ‘Những năm tháng ấy’: Chàng trai dành cả ‘tuổi thanh xuân’ để đưa mẹ đi phượt
  • Bí quyết giúp bạn giữ mãi tuổi thanh xuân

Tuệ Tâm (s/t)

HÃY YÊU CHÍNH MÌNH TRƯỚC

HÃY YÊU CHÍNH MÌNH TRƯỚC

1. Học cách nói “Không” cũng là yêu chính mình.

2. Trong điều kiện sẽ không làm tổn thương người khác, cố gắng hết sức đừng để bản thân chịu thiệt thòi, ấm ức.

3. Ngủ sớm dậy sớm, uống nhiều nước. Ăn cơm đúng giờ, ít nghe tình ca. Ít chơi Facebook, đọc nhiều sách. Chăm tập thể thao, về thăm nhà nhiều hơn.

4. Đừng thức quá khuya, đừng yêu quá trọn.

5. Ngày trước tôi lúc nào cũng sợ đắc tội với người khác nên không dám nói câu nào, sợ người ta không vui, sợ phải đối mặt với mọi người. Đáng tiếc là, tôi cũng chẳng nhận được sự tôn trọng đáp trả.

Sau đó, tôi bắt đầu cưng chiều bản thân mình hơn, anh đến trễ vậy tôi về trước, không muốn làm gì sẽ tuyệt đối không miễn cưỡng chính mình, buồn chán thì mở điện thoại ra nghịch, quan tâm nhiều hơn đến cảm thụ của mình, người khác nghĩ gì đâu liên quan tới tôi. Rồi sau đó, tôi phát hiện, chẳng những tôi được coi trọng hơn, mà chính tôi cũng vui vẻ hơn.

6. Đừng vì cô đơn mà chấp nhận một mối tình.

7. Những chuyện điên cuồng khi yêu, làm một lần là đủ rồi, đừng vì gặp phải một người không đúng mà phá hủy cuộc đời của chính mình.

8. Thứ không thích thì bỏ đi, người đáng ghét thì block, khi không vui thì đi ngủ, ảnh nhìn chán thì hãy xóa, thích ai đó thì thổ lộ, đói bụng rồi thì đi ăn. Đời người ngắn như thế, lấy đâu thời gian cho bạn do dự, ngập ngừng.

9. Dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, ăn trọn một bữa cơm với ba mẹ dưới ánh đèn dịu nhẹ.
(st từ fb ths tâm lý Tam Nguyen)

Tuyệt vọng đôi khi chính là bước ngoặt để khởi đầu

Tuyệt vọng đôi khi chính là bước ngoặt để khởi đầu

Nước đến tận cùng là thác đổ, người đến đường cùng người hồi sinh. Con người ngay lúc lâm vào tuyệt vọng thì cũng đừng vội buông tay, chỉ cần bước thêm một bước nữa đã là cánh đồng hoa tươi sáng, nhẫn chịu thêm một chút nữa đã là cảnh vật hoan ca vui vẻ.
Một người bạn của tôi nói, anh ấy đang chuẩn bị viết một cuốn tiểu thuyết liên quan đến đề tài cướp ngân hàng, nội dung của câu chuyện sẽ rất hoang đường vớ vẩn.Tôi nói với người bạn đó: “Tại sao lại không viết câu chuyện tình yêu? Mình muốn đọc câu chuyện tình yêu của cậu viết!”.Người bạn ấy nói: “Mình đã không còn tin tưởng vào tình yêu nữa! Thử hỏi viết tiểu thuyết tình yêu thế nào đây? Tình yêu chỉ là thứ khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng”.
Tôi nói: “Rất tốt! Cậu bây giờ thích hợp để viết tiểu thuyết tình yêu rồi đó”.Chúng ta đều biết, rất nhiều diễn viên hài hạng nhất, cá nhân họ là những người rất nghiêm túc, thậm chí có chút nhạt nhẽo. Họ có lẽ không cảm thấy cuộc đời thú vị chút nào. Nhưng loại người này, có thể biểu diễn xuất ra những vở kịch buồn cười nhất.Có một nữ đạo diễn nổi tiếng, bản thân bà rất sợ máu, cũng rất sợ bóng tối. Nhưng mà, những bộ phim do bà đạo diễn lại khiến cho khán giả không lạnh mà run. Những cảnh mà bà quay, có thể nói là bạo lực đẫm máu. Lẽ nào bà ấy bịt cả hai mắt của mình để quay những cảnh đó hay sao?Tuyệt vọng, vốn không phải là chuyện gì quá xấu. Đôi khi tuyệt vọng lại chính là bước ngoặt cho ta một cuộc đời mới.
Một người tuyệt vọng đối với tình yêu, vậy thì anh ta nhất định đã từng có một quá khứ thương tâm. Một nhà văn xuất sắc, những câu chuyện tình yêu mà họ viết, không chỉ đơn thuần là tình yêu, mà là cuộc sống và nhân sinh.Khao khát tình yêu là một nguồn động lực để chấm dứt quá khứ của chúng ta, thôi thúc chúng ta đi về phía trước. Mỗi người cuối cùng rồi cũng phải chết đi, nếu như chúng ta không bao giờ chết, liệu chúng ta vẫn còn yêu nhau thiết tha?Vận mệnh, vốn không phải chỉ là những may rủi tình cờ trên trời rơi xuống, mà là tiếp nhận và khẳng định những điều hạn chế trong sinh mệnh hữu hạn của con người.Đưa ra sự lựa chọn trong các loại hạn chế này là tự do. Chúng ta có tự do để yêu thương, cũng tự do cảm thấy tuyệt vọng. Riêng chỉ có tình yêu, bắt đầu là thích thú, lại kết thúc bởi tuyệt vọng. Những người đã từng tuyệt vọng, có lẽ sẽ nhìn được thấu tỏ.
Nhà văn O. Henry trong truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” của ông có kể một câu chuyện, nội dụng đại khái là: Có một bệnh nhân nằm trên giường, tuyệt vọng chán nản, nhìn ra cái cây xơ xác bên ngoài cửa sổ không ngừng có gió mạnh thổi qua. Cô bỗng nhiên phát hiện, trên cái cây ấy, vẫn còn một chiếc lá xanh tươi chưa rụng đi.Bệnh nhân nghĩ, đợi đến khi chiếc lá này rụng rồi, mình cũng sẽ kết thúc mạng sống này. Thế là, cô cả ngày nhìn chằm chằm vào chiếc lá đó, đợi nó rụng đi, cũng lặng lẽ chờ đợi sinh mệnh của mình kết thúc. Nhưng mà, chiếc lá đó vẫn không có rơi rụng, mãi đến khi bệnh nhân hoàn toàn hồi phục sức khỏe, chiếc lá đó vẫn xanh ngắt như thường.Kỳ thực, vốn không còn có chiếc lá nào trên cái cây đó cả, chiếc lá đó là của một ông họa sĩ già vẽ lên, nó không phải chiếc lá thật, nhưng nó đã đạt đến hiệu quả chân thực sinh động giống hệt như chiếc lá thật, cho bệnh nhân đó một lòng tin vững chắc mà sống tiếp, chỉ cần chiếc lá đó không rụng đi, mạng sống của bản thân cũng sẽ không kết thúc. Kết quả, cô thật sự đã khỏe mạnh, đi ra khỏi phòng bệnh nhìn xem chiếc lá đó rốt cuộc là thế nào.Cô đứng dưới gốc cây, vô cùng cảm động trước tấm lòng của người họa sĩ thầm lặng.
Bởi vì họa sĩ đó là người duy nhất hiểu rõ được bí mật sâu thẳm trong lòng cô, họa sĩ biết được cô đang chờ đợi điều gì. Thế là, người họa sĩ liền thuận theo tâm tư của bệnh nhân mà vẽ nên một chiếc lá giả như vậy. Chính chiếc lá giả này, đã tiếp thêm cho cô dũng khí để tiếp tục sống.Cứu vãn được sinh mệnh thật sự không phải là chiếc lá đó, mà là lòng tin vững chắc của con người.Tiểu Thiện biên dịch

Nước đổ khó hốt, có 7 loại lời không nên tùy tiện nói

Nước đổ khó hốt, có 7 loại lời không nên tùy tiện nói

Cổ nhân nói “nước đổ khó hốt”, nước hắt ra khỏi bát thì không cách nào thu hồi lại được, lời nói ra cũng tựa như vậy. Vậy nên, mỗi lời nói ra khỏi miệng, không thể không cẩn thận suy nghĩ.
Nói chuyện là một nghệ thuật, cho dù giảng lời hay, cũng không khỏi phải đắn đo suy nghĩ. Giảng nói lời không hay, khiến đối phương nghe xong đều sẽ mất hứng, đương nhiên càng không nên nói. Vậy lời những lời không nên nói là những loại lời nào?
1. Lời chán nản không nên nóiCó người thường xuyên thích than vãn, nói lời chán nản, nhụt chí. Kỳ thực trong cuộc sống, sẽ có người động viên cổ vũ bạn, nhưng cho dù không có ai động viên, bạn cũng phải tự khích lệ chính mình. Chính mình không cổ vũ chí hướng của mình, lại nói lời chán nản nhụt chí, đương nhiên sẽ chìm đắm trong trụy lạc.
2. Lời giận dỗi không nên nóiNgười đang tức giận thì thường không tự chủ mà trút lời giận dỗi, có khi làm thương tổn người khác, nhưng có khi cũng làm tổn thương chính mình. Người trong lúc bị ức hiếp, mắng chửi, tốt nhất là nên cố gắng giữ bình tĩnh, không nên tùy tiện lên tiếng. Bởi lời nói trong khi nổi nóng, thường rất khó nghe, vậy nên tuyệt không nên nói.
3. Lời oán hận không nên nóiNgười trong lúc không vừa ý hài lòng, thường nói ra những lời trách móc oán hận, oán hận ông chủ, oán hận bạn bè, thậm chí oán hận cả người nhà. Người hay nói lời oán hận, thường hay mượn đề tài để nói chuyện của mình, đâm bị thóc, chọc bị gạo, muốn đối phó người này, muốn đối phó người kia. Tuy nhiên kết quả chính mình lại phải nhận quả đắng. Hà tất phải bị như vậy?
4. Lời làm tổn hại người khác không thể nóiCó người nói năng tùy tiện, đối với người khác không đủ tôn trọng và bao dung, thường xuyên dùng lời nói làm tổn thương người khác, có lúc là hại người ích ta, có lúc tổn hại người khác mà không có lợi cho mình. Lời nói hại người là nhất thời, nhưng nhân cách của mình bị người ta coi thường, lại là tổn thương vĩnh viễn.
5. Lời khoe khoang không nên nóiCó người trong lời nói, thích khoe khoang, phô trương chính mình, tuy nhiên như vậy người khác nghe xong chưa chắc sẽ phục. Cho nên tự mình khoe khoang cũng không mang lại lợi ích gì, ngược lại còn gây hại.
Người muốn vĩ đại, nhất định phải làm nên sự nghiệp vĩ đại; vĩ đại là phải để người khác nói, không thể tự mình tung hô, bản thân cần phải hết sức khiêm tốn.
6. Lời nói dối không thể nóiNhà Phật giảng “ngũ giới”, “vọng ngữ giới” là một trong số đó. Vọng ngữ chính là “thấy nói không thấy, không thấy nói thấy, đúng nói sai, sai nói đúng”, cũng chính là “nói dối”, là lời nói không thật. Nói dối quen thói, sẽ mang đến hậu quả nghiêm trọng.
7. Lời riêng tư không nên nóiMỗi người đều có chuyện riêng tư, điều riêng tư của mình đương nhiên không muốn bị người khác biết, cũng không muốn bị người khác rêu rao.
Nếu như bạn tố giác chuyện riêng tư của người khác, dù có thể không khiến đối phương phản bác gì, nhưng bạn đã tự mình bại lộ tính cách của mình.
Người ở trong nhà, chẳng những che nắng che mưa, còn vì an toàn, quan trọng hơn nữa là để được bảo vệ riêng tư; người mặc quần áo, một mặt là vì giữ ấm, đồng thời cũng là che đậy thân thể, che giấu bí mật của mình. Cho nên người với người cần tôn trọng lẫn nhau, không thể bại lộ chuyện riêng tư của người khác.
Bảo An (Theo kannewyork.com)

MỘT LỜI XIN LỖI CHÂN THÀNH VÌ SAO LẠI KHÓ NÓI ĐẾN NHƯ VẬY?

MỘT LỜI XIN LỖI CHÂN THÀNH VÌ SAO LẠI KHÓ NÓI ĐẾN NHƯ VẬY?

Trong cuộc sống, nhiều khi để nói một lời “Tôi xin lỗi” là vô cùng khó khăn. Tuy nhiên, bạn không biết rằng nói lời xin lỗi, lại là một phương thuốc và món quà quý giá.
Đại đa số mọi người mỗi ngày đều không tránh khỏi những sai lầm mà phải nhiều lần nói lời “Tôi xin lỗi”. Có thể là trong lúc vô tình đụng phải, cũng có thể để nhờ một sự giúp đỡ của ai đó… Những lời xin lỗi này thì có thể dễ dàng nói được, cũng dễ dàng được chấp nhận, thường sẽ được đáp lại là “ồ, không sao đâu!”
Nhưng mà đem lời “tôi xin lỗi” như một lời nói để thật sự bù đắp cho những hành động hoặc thiếu sót gây tổn thương cho người khác, sẽ thật là khó mở lời. Hơn nữa mặc dù bạn là có thiện ý đến xin lỗi, nhưng có thể là dùng lời không thích đáng mà khiến sự việc ngày càng tệ thêm. Diễn đạt lời xin lỗi không đúng chẳng những không giải trừ được mâu thuẫn trước đó, ngược lại sẽ mang đến sự phẫn nộ kéo dài, làm hỏng một mối quan hệ quan trọng.
Nói lời xin lỗi là một thử thách trong cuộc sống, nhất là khi bạn cho rằng mình đúng nhưng lại bị hiểu lầm, hoặc bạn cảm thấy sai lầm của mình vô cùng nhạy cảm khó nói.
Chân thành xin lỗi có thể là một phương thuốc có hiệu quả trị liệu mạnh mẽ, cho dù là đối với người nói và người tiếp nhận, đều vô cùng có giá trị.
Nhà tâm lý học kiêm nhà văn Harriet Lerner trong cuốn sách “Vì sao bạn không xin lỗi?” (Why Won’t You Apologize?), trong chương đầu tiên đã chỉ ra rằng: Xin lỗi không chân thành “tuyệt sẽ không làm vừa lòng người khác”, thậm chí còn mang đến tổn thương.
Cô viết, “trong khi xin lỗi lại có từ ‘nhưng mà’”, đây là một kiểu lấy cớ, sẽ làm mất đi sự thành ý của lời xin lỗi. Lời xin lỗi tốt nhất nên ngắn gọn, không bao hàm những lời giải thích, bao biện cho lỗi của mình.
Đòi hỏi sự tha thứ cũng không phải là một phần của lời xin lỗi. Người bị xúc phạm có thể chấp nhận một lời xin lỗi chân thành, nhưng không sẵn sàng tha thứ cho những thiếu sót.
“Chúng ta không thể đòi hỏi bất cứ ai tha thứ hay không tha thứ cho mình”, nhà văn Harriet Lerner nói.
Về phần tại sao có rất nhiều người thật khó khăn để có thể chân thành, không ngại ngần mà nói một lời xin lỗi, Harriet nói: “Con người vốn có tính phòng ngự cố hữu rất khó sửa đổi. Để tự bản thân trực tiếp chịu trách nhiệm cho những hành vi của mình, thực sự là khó khăn”.
Xin lỗi chính là thừa nhận lỗi lầm của mình, điều này tất nhiên sẽ khiến người ta dễ rơi vào tình trạng cảm thấy yếu đuối, dễ bị tổn thương. Không ai có thể cam đoan rằng lời xin lỗi của mình nhất định sẽ được đối phương tiếp nhận. Từ chối lời xin lỗi là quyền lợi của người bị hại, cho dù lời xin lỗi này có chân thành bao nhiêu đi chăng nữa! Nếu người bị hại cảm thấy sự xúc phạm này là quá lớn, ví như cha mẹ của một đứa trẻ bị xâm hại tình dục, không thể nghe nói một câu “Là lỗi của tôi” mà coi như là xong.
Harriet viết: “Không mang theo sự phòng ngự nghe ngóng từ đối phương là điều cốt lõi để có một lời xin lỗi chân thành”. Cô lưu ý rằng người nghe không muốn bị “cắt ngang, tranh luận, phản bác hay bao biện sự thật”. Harriet cũng đề nghị rằng, cho dù lỗi lầm của chúng ta dù rất nhỏ, cũng hãy chân thành nói lời xin lỗi.
Nhà văn Harriet cho rằng, lời xin lỗi là “nòng cốt giúp thể xác và tinh thần khỏe mạnh”. Đối với mấy chữ “Tôi thật lòng xin lỗi”, Harriet nói:
“Sáng suốt và xảo diệu, xin lỗi chính là dũng khí, là đưa cho người bị thương tổn một món quà, khiến họ cảm thấy được an ủi, khiến họ khó có thể nói lời chỉ trích, những thống khổ và phẫn nộ trong tâm cũng được giải thoát.
Không chỉ có vậy, nó cũng chính là món quà mang đến cho chính bản thân (người nói lời xin lỗi), đó là lòng tự trọng, thành thật và sự chín chắn. Xin lỗi là một loại năng lực, giúp bạn có thể tường tận nhận thấy hành vi của mình đã ảnh hưởng như thế nào đến người khác, cũng bởi hành động của mình mà gánh chịu trách nhiệm và trả giá”.
Một lời xin lỗi chân thành chính là một món quà vô cùng quý giá. Vậy nên, đừng ngại ngần nói lời “Tôi thật lòng xin lỗi” khi mắc sai lầm, bạn nhé!
Bảo An (Theo soundofhope)