“Tám mươi mốt, tám mươi hai, tám mươi ba…” Cậu bé liên tục đếm, chẳng mấy chốc viên sỏi thứ 99 đã được đưa vào vòng tròn. Ngay lúc đó, cậu vội nắm lấy tay bà ngoại dắt vào quán ăn.

Vào một buổi trưa mùa đông rét mướt, khi thời gian cao điểm buổi trưa vừa kết thúc tại một quán ăn đông đúc, ông chủ đang định nghỉ tay đọc tờ báo thì bỗng có khách bước vào. Đó là một cụ bà dắt theo một đứa trẻ.

Cụ bà vừa bước vào quán vừa hỏi: “Một bát cơm canh thịt bò giá bao nhiêu?”, rồi cụ ngồi xuống bàn ăn gần đó và lấy túi tiền ra đếm. Sau khi cơm canh nóng hổi được đưa ra, cụ bà liền đẩy bát cơm về phía cháu trai.

Cậu bé nhìn món ăn, nuốt nước miếng một cái rồi ngước lên hỏi: “Ngoại ơi, ngoại đã ăn trưa chưa?”.

“Tất nhiên là ngoại ăn rồi”, nói rồi cụ bà chậm rãi lấy miếng củ cải muối mang theo bên người đưa lên miệng nhai và tươi cười nhìn cháu ăn hết phần cơm.

Chủ quán nhìn cảnh hai bà cháu quá đáng thương, ông đến bên bàn ăn rồi nói: “Xin chúc mừng hai bà cháu! Hôm nay cụ bà thật may mắn vì là vị khách thứ 100. Do vậy, số đồ ăn cụ gọi sẽ được miễn phí”.

Vào một buổi trưa hơn một tháng sau đó, chủ quán lại bất ngờ nhìn thấy cậu bé và cụ bà ngồi ở bên đường phía đối diện. Cậu bé dường như đang đếm một cái gì đó. Sau khi quan sát một lúc, hành động của cậu bé khiến chủ quán vô cùng kinh ngạc.

Hóa ra, mỗi khi thấy một vị khách bước vào, cậu bé lại nhặt một viên sỏi bỏ vào trong vòng tròn đã vẽ trên đất. Thời gian ăn trưa hôm đó gần như đã hết, tuy nhiên số lượng khách thậm chí chưa đến 50 người.

Lúc này, vì muốn giúp đỡ hai bà cháu cậu bé lần trước đến quán, ông chủ đã gọi điện cho khách hàng cũ nói: “Bạn có bận không? Hôm nay tôi muốn đãi bạn một bát canh”. Sau khi gọi cho rất nhiều người, các khách hàng cũ đã lần lượt kéo đến.

“Tám mươi mốt, tám mươi hai, tám mươi ba…” Cậu bé liên tục đếm, chẳng mấy chốc viên sỏi thứ 99 đã được đưa vào vòng tròn.

Ngay lúc đó, cậu bé vội nắm lấy tay bà ngoại đi vào quán.

“Ngoại ơi, lần này hãy để cháu đổi vị trí nhé”. Cậu bé tự hào nói với bà của mình. “Hôm nay ngoại thực sự trở thành vị khách thứ 100, để cháu trai chiêu đãi bà món cơm canh thịt bò nóng hổi ạ. Cháu sẽ giống như bà trước đây, chỉ ăn một miếng củ cải muối thôi”.

Từ trong bếp nhìn ra, bà chủ nói với ông chủ: “Mời luôn cháu bé một bát cơm canh nữa, tôi thật không nhẫn tâm nhìn cảnh này”.

“Cậu bé đang học một đạo lý làm người nên không ăn cũng sẽ cảm thấy no”, ông chủ nói thêm vào.

Cụ bà ăn một cách ngon lành kèm thêm sự thích thú hỏi cháu trai: “Cháu muốn bà để phần cháu một ít không?”

Nhưng thật không ngờ, cậu bé vỗ vỗ vào bụng rồi nói: “Không, bụng cháu nhỏ, ăn vậy là đủ rồi ạ. Bà nhìn này”.

Câu chuyện như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim và khích lệ những hạt giống thiện lương đâm chồi nảy lộc. Một cây con có thể trồng thành rừng, bằng cách nhân lên sự sẻ chia giúp đỡ, cuộc sống ngày càng trở nên ấm áp hơn.

San San
Theo SecretChina